Thêm một tuổi mới, tôi thấy lòng mình không còn chạy theo những điều ồn ào nữa, chỉ là một kiểu lặng lẽ ở cái tuổi năm mươi hai. Tôi chọn sống chậm, và giữ lại những khoảnh khắc nhỏ bé mà trái tim còn biết rung của những năm tháng tuổi trẻ, và cũng tự chúc sinh nhật chính mình hãy sống tử tế hơn, và yêu thương nhiều nhơn.
Tôi là Nguyễn Ngọc Liêm — một người đàn ông bình thường giữa thành phố gió biển Atlantic City, sáng đi làm, tối về viết vài dòng blog cho nhẹ lòng. Cuộc đời không có gì quá lớn lao, nhưng mỗi ngày trôi qua đều có một chút ấm, một chút thương, một chút biết ơn vì mình vẫn còn được sống, được thở, được nhìn thấy người thân bình yên.
Có những năm tháng đi qua nhẹ như gió, cũng có những năm ở lại trong lòng mình như một dấu lặng. Tôi biết ơn những điều đã qua, quá khứ dù là vui hay buồn, vì tất cả đều góp phần tạo nên chính mình của ngày hôm nay.
Thêm một tuổi mới, tôi thấy mình không còn nôn nóng như ngày trẻ, cũng không còn muốn chứng minh điều gì với đời. Tôi chỉ muốn sống chậm hơn một chút, thương mình nhiều hơn một chút, và giữ lại những khoảnh khắc nhỏ bé mà trái tim vẫn còn rung lên khi nhớ tới.
Và tôi viết những dòng này như một lời tự nhắc: hãy sống tử tế, và nhất là hãy thương mình — như cách mình vẫn luôn cố gắng sống tử tế mỗi ngày.
No comments:
Post a Comment