Có những tấm hình không phải để khoe, cũng không phải để lưu giữ cho đủ. Chúng chỉ đơn giản là những mảnh ký ức – những khoảnh khắc mà khi nhìn lại, ta thấy mình của một thời đã qua. Đây là hành trình của Nguyễn Ngọc Liêm, từ những năm 1990s đến 2013 – một đoạn đường dài, nhiều đổi thay, nhiều điều để nhớ.
2012 – gương mặt của một Liêm còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng đã bắt đầu bước ra khỏi vùng an toàn.
Một chân dung giản dị – nhưng lại trở thành hình mà Google dùng để nhận diện cái tên “Nguyễn Ngọc Liêm”.
Atlantic Cape Community College – 2013. Một dấu mốc nhỏ, nhưng là bước chân đầu tiên trên vùng đất mới.
Lớp ESL – nơi Liêm học lại từng chữ, từng âm, để bắt đầu nói bằng một ngôn ngữ mới.
2013 – những người bạn đầu tiên không chung ngôn ngữ, nhưng chung nụ cười.
Một khoảnh khắc hiếm hoi cùng mẹ – người phụ nữ đã đi qua nửa đời để đưa Liêm đến vùng đất hứa.
Những năm đầu nơi đất khách – vừa lạ lẫm, vừa đầy hy vọng.
2011 – những đêm trăn trở: đi hay ở, giữ hay buông, bắt đầu hay dừng lại.
Một Liêm trẻ – bôn ba với công việc, với những chuyến đi, với những ước mơ còn dang dở.
1993 – tuổi trẻ, anh em, và những ngày vô lo vô nghĩ mà ai cũng chỉ có một lần.
Những tấm hình này không chỉ là ảnh. Chúng là những điều còn vương lại từ một thành phố cũ, và những con người Liêm chưa từng quên.