Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình trung bình, không giàu có. Ngày còn bé, gia đình tôi cũng rất khó khăn. Tôi luôn phải chứng kiến những cảnh cãi vã của cha mẹ chỉ vì một lý do duy nhất là “Tiền”.
Cái thiếu thốn khi vật lộn với cuộc sống đã làm con người ta đôi khi mệt mỏi và chán nản.
Ba mẹ tôi từ lúc lấy nhau vốn dĩ không xuất phát từ tình yêu, và bao năm nay họ vẫn sống vì con cái, vì trách nhiệm. Tôi ý thức được sự khốn khổ của cái nghèo và những ánh mắt coi thường của những người xung quanh nên luôn cố gắng học hành và mơ ước có thể thay đổi cuộc sống.
Khi được đặt chân vào giảng đường đại học, tôi đã tự làm lụng, chắt chiu để tự đóng học phí cho mình. Tôi tiết kiệm từng thứ nhỏ nhặt nhất, ước mơ duy nhất của tôi là có thể cho cha mẹ một cuộc sống sung túc hơn. Ra trường, nhờ học lực tốt và may mắn, tôi có ngay việc làm ở một công ty lớn. Và cũng tại nơi đó tôi đã gặp và yêu một người đồng nghiệp.
Anh là người có ngoại hình khá, gia đình khá giả nhưng tôi yêu anh không phải vì điều đó. Tôi yêu anh khi nghe những lời tâm sự của anh trong cuộc sống, trong công việc. Tôi cảm nhận anh là người có đạo đức và sống có trách nhiệm. Anh hứa cùng tôi cố gắng làm lụng và giúp tôi thực hiện ước mơ của mình.
Khi quen anh, tôi đã làm việc được gần hai năm và dành dụm được một khoản tiền tuy không lớn nhưng đối với tôi là cả một gia tài. Quen nhau một thời gian, anh đưa tôi về nhà anh chơi. Tôi rất vui vì điều đó… và cứ như thế mỗi tuần tôi lại đến nhà anh một lần.
Hôm đó, như thường lệ, tôi đến nhà anh ăn cơm trưa với gia đình. Anh rủ tôi lên phòng tham quan. Phòng anh rất đẹp, tôi luôn ước ao có được một căn phòng như thế. Bỗng anh ôm chầm lấy tôi, hôn lên tóc, lên má, rồi nằm hẳn lên người tôi. Tôi bất ngờ, đẩy anh và kêu lên: “Đừng anh, em sợ lắm!”.
Cho đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy rất ân hận. Tại sao tôi không phản ứng mạnh hơn? Tại sao tôi buông xuôi? Tôi đã khóc, hoảng loạn, lo sợ… một cảm giác rất khó diễn tả.
Tôi luôn nghĩ tôi đã thuộc về anh. Tôi không muốn và cũng không thể lấy một người đàn ông nào khác. Tôi sợ mất anh. Tôi làm tất cả để anh vui. Mỗi lần gặp tôi, anh đều đòi hỏi, và tôi lại tiếp tục buông xuôi.
Rồi anh nói muốn mở quán nhưng thiếu vốn. Tôi đem hết số tiền dành dụm góp cho anh. Việc kinh doanh không thuận lợi, anh bảo tôi vay thêm giúp anh. Tôi nghĩ tôi và anh sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn… nhưng tôi đã sai.
Tôi phát hiện anh không phải con người mà tôi trân trọng. Anh đam mê nhục dục, thích chinh phục các cô gái trẻ đẹp. Anh có quan hệ với nhiều người, từ người có địa vị đến gái “bán hoa”. Anh đổi số điện thoại, bỏ nhà ra đi. Tôi không có giấy tờ gì chứng minh anh vay tiền. Số nợ ấy mình tôi phải gánh.
Quan hệ giữa ba mẹ tôi ngày càng xấu. Em tôi bỏ học, giao du với thành phần xấu. Gia đình tôi có thể đổ sụp bất cứ lúc nào. Tôi thấy hạnh phúc sao mong manh quá. Dẫu tôi cố gắng sống tốt, nhưng mỗi khi gần chạm tới nó thì dường như có một bàn tay vô hình giật lấy.
Tình yêu, gia đình, công việc… tất cả dường như đang rời xa khỏi vòng tay tôi. Một cảm giác chênh vênh, sợ hãi khiến tôi không thể vững tâm để tiếp tục cuộc sống này nữa. Tôi phải làm sao để tìm được anh? Làm sao để trả hết số nợ? Làm sao để níu kéo hạnh phúc gia đình đang bên bờ vực thẳm? Tôi phải làm sao…
CUOI BAI TAN VAN🔗 Bài viết liên quan bạn nên xem thêm: