Anh đã nghĩ rất nhiều, nhiều lắm… nhưng khi đặt bút xuống thì anh chẳng biết nên viết gì nữa. Thời gian trôi nhanh quá phải không em, thấm thoát đã hai mươi năm.
Em có biết không, sau từng ấy năm mới nghe lại giọng nói của em — một giọng nói tự nhiên, thoải mái, vẫn hồn nhiên vô tư như cô bé mà anh đã yêu ngày nào.
Nhìn thấy em, nghe em nói… sao anh lại có một cảm giác thân quen, một cảm giác rất gần gũi nhưng lại rất xa vời. Giây phút đầu tiên gặp lại, anh đã nhìn em thật lâu. Anh cứ ngỡ rằng cuộc đời này em và anh sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Có lẽ đây là duyên số… hay định mệnh.
Anh cũng không hiểu được lòng mình tại sao vẫn còn yêu một người sau khoảng thời gian dài như thế. Sao tình cảm của anh lại mông lung đến vậy.
Những năm tháng qua đi, trái tim anh tưởng chừng như đã lành hẳn. Thế nhưng giờ đây dường như có ai đó nhẫn tâm đâm vào vết thương ấy một lần nữa. Có thể lần này sẽ không có cách nào lành lại… và anh cũng không muốn nó lành lại. Vốn dĩ anh là kẻ được xem là sống bất cần mà.
Tất cả quá khứ giờ đây lại tái hiện trong tâm trí anh — một câu nói phũ phàng làm tan nát trái tim của chàng trai trẻ năm ấy. Nhưng anh đã vui vì điều đó. Em đã có sự lựa chọn đúng đắn, lựa chọn làm hài lòng mọi người và có một cuộc sống hoàn hảo.
Anh biết khi đọc những dòng này chắc em buồn, nghĩ rằng anh trách móc. Nhưng nếu đổi lại là anh, anh cũng sẽ quyết định như thế. Đừng suy nghĩ nhiều em nhé. Sự việc đã như vậy thì cứ để nó như vậy… có lẽ tốt hơn.
Cố lên Em yêu! Hãy để anh mãi gọi em như thế nhé. Có lẽ thời gian sẽ xóa đi tất cả. Hãy cố gìn giữ và thỉnh thoảng cho anh biết rằng… em vẫn bình an nhé, Em yêu.
Xót xa
Những Bài Hát Chọn Lọc
CUOI BAI TAN VAN🔗 Bài viết liên quan bạn nên xem thêm: