Translate

Nguyen Ngoc Liem Create Video for Fun

Nguyễn Ngọc Liêm

Mother's Day – nhiều tâm trạng nên ghi chép một chút

Mother’s Day ở Mỹ thì không lạ gì với người sống trên đất cờ hoa. Họ tổ chức vào tháng 5, chọn ngày Chủ nhật thứ nhì trong tháng. Người người đủ mọi sắc tộc đều trở về với bố mẹ: người vào viện dưỡng lão chở ông bà cụ đi chơi, đi ăn uống, đi casino; người thì mua quà tặng; người thì gọi điện thoại thăm hỏi.

Là người châu Á, tôi nhìn cảnh các cụ sống đơn độc mà thấy thương. Phong tục của họ là không thích sống chung với con cái. Vợ chồng già nương tựa nhau, rồi một người mất đi, người còn lại lặng lẽ trong căn nhà rộng, chỉ còn mỗi tiếng đồng hồ kêu đều đều.

Mother’s Day năm nay tôi không đi đâu. Tôi chỉ ở nhà với bà cụ – người mẹ gần tám mươi tuổi. Lúc thì nhớ, lúc thì quên; chuyện năm mươi năm trước thì nhớ như in, còn chuyện hôm qua thì trôi mất như chưa từng xảy ra.

Có những lúc cụ chợp mắt rồi thức dậy, nhìn tôi rất lâu, như thể bộ não đang cố moi lại dữ liệu cũ mà không tìm thấy. Ngày nào cụ cũng hỏi: “Má tao đâu, là bà ngoại của mày đó?” Tôi cũng trả lời y như mỗi ngày: “Bà đi bán muối rồi, tìm chi nữa.” Cụ nghe xong cười, rồi lại lững thững về phòng ngủ tiếp.

Đêm xuống, không ngủ được, cụ lại đi tìm ông anh trai bị tai biến. Cụ kêu ảnh đi ăn cơm dù ba giờ sáng. Rồi vài phút sau lại hỏi y như cũ, giống như một cuộn băng tua đi tua lại, không sai một chữ, không lệch một nhịp. Tôi chỉ biết thở nhẹ và nhắc: “Ông bệnh, để người ta nghỉ ngơi đi.” Cụ trả lời tỉnh queo: “Nó mà bệnh hoạn gì.”

Ngày tháng trôi qua càng lúc càng nặng. Tôi không dám để cụ tự giữ thuốc nữa – bà có thể uống ba liều trong một ngày mà không nhớ. Nấu ăn cũng không dám cho làm, nấu xong bỏ đi đâu mất, còi báo cháy hú inh ỏi như phim hành động.

Tôi cũng không biết làm gì hơn ngoài chuyện cho uống thuốc đúng giờ, ép ăn, nhắc uống nước và ngồi nói chuyện để bà không thấy đơn độc. Có hôm cụ quanh quẩn bên tôi cả buổi, như sợ tôi đi mất. Chăm người già là vậy – vui mà cười ra nước mắt. Khó thì có khó, nhưng nghĩ lại: bao nhiêu người ân hận vì khi còn mẹ đã không làm được điều đó.

Tôi không giỏi nói lời tình cảm, cũng không biết viết gì cho đúng ngày Mother’s Day. Chỉ biết rằng mỗi lần nhìn mẹ ngủ yên, lòng tôi nhẹ lại. Mỗi lần mẹ tìm đến tôi, kể đi kể lại một câu chuyện đúng từ đúng kiểu hàng trăm lần, tôi vẫn thấy vui. Tôi hay chọc bà: “Mẹ có nhớ con mẹ bao nhiêu tuổi rồi không?” Bà cười rồi nói: “Tạo giọng mày, làm như tao khùng,” rồi lại quên. Nhưng với tôi, chỉ cần mẹ còn cười là đủ.

Nếu phải nói một câu cho ngày hôm nay, tôi chỉ muốn nói: “Mẹ ơi, con ở đây. Con thương mẹ theo cách của con – ít lời nhưng thật.”

🎤 🎶 🎵 🎙️ 🌿 ✨ 🌙 💛 ❤️ 🎬

🎬 Video Nguyễn Ngọc Liêm

No comments: