Translate

Hoa Đào mùa COVID

Nguyễn Ngọc Liêm – Tản văn-Hoa Đào mùa COVID

Mỗi lần ký ức ngày ấy trở về, tôi lại thấy mình của tuổi 16 — trái tim rung động ngây ngô và đáng yêu trước một người bạn trai nhỏ bé học cùng lớp. Anh ấy không đẹp, lại còn mảnh khảnh như một chàng công tử bột.

Ấy vậy mà không chỉ tôi, mà còn bao đứa bạn gái khác đem lòng yêu mến anh. Tôi không rõ tình cảm mình dành cho anh khi ấy là gì — một cảm xúc bâng khuâng nhẹ nhàng, không phải là bạn, mà cũng không hẳn là yêu.

Tôi tỏ ra quan tâm đến anh, rất muốn nói ra, nhưng không thể mở lời… vì là “con gái mà”. Thế là tình cảm ấy cứ lớn dần theo thời gian, cho đến khi tôi cố gắng thổ lộ cho anh hiểu.

Anh đã cố tình không hiểu, hay thật sự không hiểu — tôi không biết. Anh im lặng và lờ đi. Đến ngày tốt nghiệp, tôi biết cuộc sống của tôi và anh sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau, và tôi sẽ không còn cơ hội nữa.

Với bao nuối tiếc của một mối tình thầm thương trộm nhớ, thật không dễ để quên đi một tình cảm ảo tưởng mà tôi đã ôm ấp suốt từng ấy năm. Thật đáng thương cho một cô bé.

Mười năm sau, tôi vẫn chưa sẵn lòng để nói tiếng yêu lần nữa. Thế nhưng lần đầu gặp lại anh vào mùa Cherry Blossom tại Washington DC năm trước, lý trí đã không thắng nổi con tim. Tôi đã đến với anh, không ngại ngần. Tôi yêu anh đến hoang dại…

Nhưng cuộc đời không bằng phẳng với tôi. Hạnh phúc đến rồi đi quá nhanh và ngắn ngủi. Tôi lại mất anh lần nữa.

Khi tôi trở lại sau chuyến thăm quê hương, tôi đã ấp ủ kế hoạch tổ chức kỷ niệm tình yêu của chúng tôi khi mùa hoa đào nở. Nào ngờ thật trớ trêu… anh đã mang trong mình cái gọi là COVID, và anh đã ra đi.

Tôi đau xót, ngậm ngùi, không biết nói gì hơn. Tại sao tôi không thể bên anh? Tại sao tôi không thể ôm anh lần cuối trước khi anh trút hơi thở sau cùng?

Tôi phải làm sao khi đứng trước một đại dịch mà không thể làm gì khác hơn ngoài im lặng và tủi buồn.
2020 nnl@

🔗 Bài viết liên quan bạn nên xem thêm:

No comments: